88m – Tác giả Nguyễn Thị Ngọc Hải tâm sự với Đặc san 30-4 của Tuổi Trẻ về những nhân vật trong mấy mươi năm cầm bút của bà: người Sài Gòn và chính Sài Gòn, sức sống mạnh mẽ tự do của Sài Gòn và những người làm nên Sài Gòn, TP.HCM. – epsilonprint.com
88m – TTO – Cơ quan anh ở Quảng Ninh, chỉ ngày nghỉ hoặc ngày lễ anh mới về Hà Nội. Anh nói anh quê ở Bà Rịa nhưng vào học ở Sài Gòn lâu rồi nên cũng kể như người Sài Gòn. – epsilonprint.com
88m – TTO – “Cảm ơn cô nhiều dữ lắm nghen. Đồ nào cô cho là khỏi động vô nữa, cứ thế mang đến vựa người ta cân liền. Nhiêu đây chứ bằng tui đi lượm cả ngày lẫn tối, chừng hổng được” – chú lượm đồng nát vừa lau mồ hôi vừa rối rít cảm ơn. – epsilonprint.com
88m – TTO – “Sài Gòn đông đúc nhưng đầy bao dung, đủ chỗ cho tất cả mọi hoàn cảnh. Chỉ cần mình cố gắng, Sơn à”. Tuấn “lùn” chia sẻ với tôi như thế sau khi dứt tiếng đàn. Gương mặt anh đen sạm sương gió nhưng nụ cười ấm áp chân tình. – epsilonprint.com
88m – TTO – Có ai từng sống ở TP.HCM rồi một ngày về quê bị “hỏi cung” như tôi không? Còn tôi thì… bị hoài, và tôi nhận ra sự khác biệt rất lớn: Người Sài Gòn hào sảng, dù rất quan tâm người khác nhưng không bao giờ tọc mạch, nhiều chuyện như thế. – epsilonprint.com
88m – TTO – Cái thời đói khổ nhất không phải là thời đi mót khoai, mót bắp hay ngày ngày lội rạch lội sông đi bắt con tôm con cá, mà là quãng thời gian tôi khăn gói từ dưới quê lên TP.HCM học đại học. – epsilonprint.com
88m – TTO – Vẻ đẹp của mỗi thành phố, chả riêng gì Sài Gòn, thật muôn hình vạn trạng. Càng sống, càng gắn bó, càng hiểu thành phố này đẹp nhất, dễ thương nhất, đằm sâu nhất không phải những thứ bề mặt vậy, mà chính là con người. – epsilonprint.com
